"Còn cả đợt Tết Thanh minh nữa," Lạc Thành cắn răng nói tiếp, giọng rất nhanh, chẳng giống thành tâm xin lỗi mà giống như đang cố cho xong việc, "Bố cãi nhau với con, đòi cắt tiền sinh hoạt của con, đều là lỗi của bố."
Ông mong con trai gật đầu bảo đều là chuyện nhỏ, bảo mọi chuyện đã qua rồi, nhưng không.
Lạc Bắc vẫn thong dong nhìn cha mình. Đôi mắt đen thẳm kia như ẩn chứa những chiếc gai nhọn đen kịt, đâm tới khiến Lạc Thành bất an, ông vô thức dời ánh mắt đi.
Bầu không khí giữa ba người chùng xuống một lát. Thấy con trai chẳng mảy may lay chuyển, Lạc Thành nghiến răng nói thêm một câu để thể hiện thành ý:




